Tâm trạng vui vẻ của chuyến đi bắt đầu ngay từ lúc lên Tokyo Monorail. Xuất phát từ sân bay Haneda, chưa đến 15 phút đã tới Hamamatsucho, chuyển sang JR rất tiện, hoàn toàn không phải kéo hành lý đi xa. Thích nhất là chỗ ngồi cạnh cửa sổ, vừa ngắm vịnh Tokyo vừa háo hức không biết chuyến đi này sẽ có thêm kỷ niệm mới nào. Mỗi lần đến Tokyo, mình đều dùng quãng đường này để chính thức bắt đầu chuyến du lịch Nhật Bản của mình.
Tokyo Monorail | Đánh giá của 楊雅雯
Đánh giá khác của 楊雅雯
-
Đền Ueno Toshogu
Ngôi đền thờ Tokugawa Ieyasu, vị tướng quân đầu tiên của Mạc phủ Edo (1603-1867). Được chỉ định là Tài sản Văn hóa Quan trọng của quốc gia, điểm nổi bật nhất ở đây là chính điện lấp lánh ánh vàng. Công trình này còn được gọi là Kinkakuden, với các mảng chạm khắc lộng lẫy trên tường ngoài. Ngoài ra còn có nhiều hạng mục khác được chỉ định là Tài sản Văn hóa Quan trọng cấp quốc gia như cổng Karamon và 48 chiếc đèn lồng bằng đồng.
Khi đi dạo ở Công viên Ueno, tôi tình cờ phát hiện một ngôi đền “sang trọng mà kín đáo” -- Ueno Toshogu
Ban đầu cứ nghĩ chỉ là một điểm nhỏ trong công viên, nhưng đi vào mới thấy không đơn giản chút nào! Ngôi chính điện màu vàng trước mắt lấp lánh ánh kim, tường ngoài đầy những chạm khắc tinh xảo, hoàn toàn không giống một công trình đã trải qua mấy trăm năm, thảo nào được người Nhật bảo tồn rất kỹ và xếp là Tài sản Văn hóa Quan trọng.
Điểm hút mắt nhất còn có cổng Karamon và những chiếc đèn lồng đồng xếp ngay ngắn hai bên, chụp từ góc nào cũng rất có cảm giác, chụp đại cũng ra đậm chất Edo.
Điều thú vị là ở đây còn có một “Eiyo Gongen-sha”, nghe nói đặc biệt linh nghiệm cho thi cử, công việc và chiến thắng trong thi đấu, nên khá nhiều người Nhật sẽ cố ý đến cầu may. -
-
Bảo tàng Mỹ thuật Tokyo Metropolitan
Bảo tàng nổi bật với tòa nhà ốp gạch men màu gạch đỏ nằm giữa rừng Ueno, từ khi khai trương năm 1926 đã đảm nhiệm vai trò như một điện đường của mỹ thuật.
Trong Công viên Ueno, ngoài gấu trúc và các bảo tàng, còn ẩn mình một công trình rất có hương vị riêng -- Bảo tàng Mỹ thuật Tokyo Metropolitan.
Mặt ngoài màu đỏ gạch nổi bật giữa những hàng cây xanh, lại gần nhìn thì có cảm giác như xuyên qua thời gian. Từ khi mở cửa năm 1926 đến nay, nơi này đã đồng hành cùng Tokyo gần trăm năm; những gì được trưng bày bên trong không chỉ là các danh họa, mà giống như từng bữa tiệc nghệ thuật.
Mỗi lần đến Ueno, đi dạo mệt rồi tôi lại vào đây hưởng chút máy lạnh, xem triển lãm; thỉnh thoảng gặp tác phẩm mình thích thì còn không nhịn được mà dừng lại rất lâu. So với cảnh người đông nghịt ở các điểm tham quan nổi tiếng, nơi này có thêm một phần yên tĩnh và thanh nhã. -
-
Bảo tàng Edo-Tokyo Tokyo Metropolitan
Bảo tàng giới thiệu toàn diện lịch sử và văn hóa từ thời Edo đến Tokyo hiện đại. Từ khi mở cửa vào năm 1993, nơi đây đã được biết đến như một điểm đến để tìm hiểu hành trình phát triển của Tokyo; sau đợt cải tạo quy mô lớn, bảo tàng mở cửa trở lại vào tháng 3 năm 2026. Những điểm trưng bày như cầu Nihonbashi được phục dựng theo kích thước thật hay mô hình thu nhỏ phố xá đặc biệt đáng xem, giúp du khách cảm nhận gần gũi đời sống và văn hóa của người dân thời bấy giờ.
Ban đầu cứ nghĩ chỉ là xem triển lãm, không ngờ đi một vòng là mất mấy tiếng liền! Bảo tàng Edo-Tokyo Tokyo Metropolitan tái hiện sinh động câu chuyện từ thời Edo đến Tokyo hiện đại bằng mô hình, bối cảnh và hiện vật, thật sự rất có cảm giác như đang ở đó.
Đứng trên cây cầu Nihonbashi được phục dựng, cứ như xuyên không về vài trăm năm trước. Ai thích văn hóa hoặc lịch sử Nhật Bản chắc chắn sẽ rất thích, mà dù bình thường không thích đi bảo tàng thì cũng rất dễ mải xem đến quên thời gian. -







