Vì bạn tôi muốn đến bảo tàng bom nguyên tử, mà tôi vừa hay chưa có lịch trình nên đi theo, tiện thể sưu tập điểm nổ nguyên tử thứ hai. Dù tôi không hứng thú lắm, nhưng thấy nhiều người nước ngoài xem rất chăm chú nên tôi cũng vừa dịch vừa xem khá lâu.
Ấn tượng nhất là đoạn phim về sức công phá của bom nguyên tử, xem hai ba lần rồi mà vẫn thấy hơi bị chấn động.
Bảo tàng Bom nguyên tử Nagasaki | Đánh giá của 雨妤魚
Đánh giá khác của 雨妤魚
-
Senso-ji
Một điểm tham quan tiêu biểu của Asakusa, đón hơn 30 triệu lượt khách viếng chùa mỗi năm. Đây là ngôi chùa tiêu biểu của Tokyo, nơi diễn ra nhiều sự kiện thường niên như viếng chùa đầu năm và lễ Setsubun. Ở Kaminarimon, biểu tượng của Asakusa, treo một chiếc đèn lồng đỏ lớn, hai bên là thần gió và thần sấm.
Chùa Senso-ji đúng là điểm phải check-in khi đến Tokyo, cảm giác như chưa chụp ở Kaminarimon thì coi như chưa từng đến Tokyo vậy. Khu chùa rất lớn và hoành tráng, du khách đông kinh khủng, cũng có rất nhiều người mặc kimono, tất nhiên mình cũng không ngoại lệ. Nghe nói quẻ omikuji ở đây rất linh.
Lần đầu đi Senso-ji, mình với gia đình thế mà ở lại trọn 7 tiếng. Đi dạo mua sắm, mua quà lưu niệm, ăn kem matcha Taisho siêu ngon, rồi thời gian trôi qua lúc nào không hay, giờ nghĩ lại cũng không hiểu sao có thể ở lâu đến vậy.
Tất nhiên mình cũng có rút omikuji, kết quả lỡ làm rơi ra 2 que, lúc đó mình nhớ cả hai số. Que đầu tiên mở ra lại là xấu, nên mình lặng lẽ đẩy nó lại vào haha. Mở ngăn của que thứ hai, tuy không phải xấu, nhưng lúc đó trong đầu mình toàn nghĩ đến lá quẻ xấu vừa rồi, vì sợ bị mẹ cười nên mình dứt khoát giả vờ như không thấy.
Lần thứ hai quay lại, mình nghĩ thôi kệ, dù rút được tốt hay xấu thì cũng chấp nhận, chẳng có gì to tát, hơn nữa lần này chỉ có một mình mình!
Kết quả rút được số 89, mình còn nghĩ 89? Có phải đang lén chửi mình không, ai ngờ mở ra lại là đại cát đó! Trên quẻ còn viết mình là một viên ngọc thô, tương lai sẽ gặp quý nhân, lúc đó mình vui lắm, vì sắp bước ra xã hội nên thật ra cũng khá lo, đọc những lời đó cảm giác như được tiếp thêm một liều thuốc trợ tim, nên mình cũng mang luôn quẻ đại cát về nhà cất giữ, tiện thể khoe một chút〜🤭
Dù bây giờ mới qua 3 tháng, mình vẫn chưa gặp quý nhân gì, nhưng nghe nói vận quẻ có thời hạn một năm, hy vọng một năm sau nhìn lại, nó thật sự đúng, và cũng hy vọng lúc đó vẫn còn cơ hội quay lại Tokyo. -
-
Xà phòng Cow Brand hộp đỏ
Xà phòng tạo bọt mịn như kem, chứa thành phần sữa giúp giữ ẩm và squalane. Đây là sản phẩm bán chạy lâu năm, được bán từ năm 1928. Những công đoạn quan trọng không thể cơ giới hóa được giao cho tay nghề và kinh nghiệm của thợ lành nghề; xà phòng được ủ chín từ từ và sản xuất cẩn thận. Các thành phần chất lượng cao có nguồn gốc từ dầu mỡ tự nhiên được đưa vào xà phòng như “thành phần dưỡng ẩm tự nhiên” dịu nhẹ với làn da.
Xà phòng này có mùi lên men à? (hơi giống mùi trên người mấy ngày không tắm)
Rồi thêm hương hoa hồng nữa, để xác nhận là mình không mua phải hàng lỗi, mình còn cố ý mua thêm cục thứ hai.
Trên mặt có khắc hình con bò và chữ COW, mình khá thích chi tiết như vậy, hơn nữa còn muốn mau mau dùng cho nó phẳng ra haha.
Khả năng tạo bọt mình thấy cũng ổn, rửa xong cũng không bị rít lắm, tiếc là không biết có phải do mình quá quen với mùi hương liệu hóa học rồi không, nên mùi này mình không quen lắm, là thương hiệu lâu đời〜 -
-
ISHIYA “Shiroi Koibito”
“Shiroi Koibito” là loại bánh kẹo nổi tiếng của Hokkaido mà hầu như ai ở Nhật Bản cũng biết đến. Sản phẩm này ra đời khi Công ty Cổ phần Ishiya Seika, vốn ban đầu sản xuất bánh kẹo bình dân, quyết định chuyển sang làm các loại bánh kẹo phương Tây cao cấp từ nguyên liệu chất lượng của Hokkaido. Hơn 40 năm sau khi ra mắt, sản phẩm vẫn giữ được sức hút vững chắc như một món quà lưu niệm tiêu biểu của Hokkaido.
Shiroi Koibito cũng là một trong những món quà lưu niệm mà hồi nhỏ tôi rất thích!
Bánh quy kẹp socola trắng rất ngon〜
Đây là lựa chọn kinh điển không bao giờ lỗi thời!
Trước đây mỗi lần thèm ăn, tôi sẽ đi mua Oreo hoặc ở 7-11 cũng có một loại tương tự 4 miếng giá 25 đồng để đỡ thèm, nhưng với tôi hồi nhỏ thì thật sự siêu đắt haha
Kết quả là sau này tự mình đi Nhật mua về lại để đến hết hạn⋯? Quá lãng phí⋯
Nhưng cái trong hình này là cô làm chung mời tôi ăn, vì đúng lúc trong tay tôi không có ảnh, tôi mặt dày nói với cô ấy
Cô ơi cô có thể mang một cái cho con ăn được không, thế là cô ấy hào phóng cho tôi haha
Ngọt quá⋯ tôi thấy mình già rồi, không chịu nổi mấy loại bánh quy quá ngọt nữa.
Nhưng về Shiroi Koibito tôi có một ký ức buồn; hồi tiểu học đi chơi nhà bạn cùng lớp, tôi tưởng người bạn thân nhất của tôi đi Nhật về, tặng cho một người bạn khác của tôi cả một hộp, tôi thấy vậy liền đứng đó càm ràm nói sao bạn ấy có cả một hộp, còn tôi thì không, chỉ có một miếng bánh quy⋯ giờ nghĩ lại thấy mất mặt ghê.
Vốn dĩ đi làm khách nhà người khác thì phải có lễ phép, hơn nữa không phải là tôi không có bánh quy, chậc chậc
Nhưng nó kiểu là một cảm giác kỳ kỳ haha
Chỉ thấy rõ ràng mình thân với bạn ấy nhất mà sao mình không được cả hộp, nhưng không hiểu sao tôi mãi nhớ chuyện này luôn ấy? -













