Năm Meiji 6 (1873), sau khi lệnh cấm đàn áp Kitô hữu kéo dài được bãi bỏ, các tín hữu ở Urakami đã lên kế hoạch xây dựng nhà thờ, nhưng ban đầu không quyên góp đủ kinh phí. Năm Meiji 28 (1895), việc xây dựng nhà thờ được bắt đầu theo thiết kế của linh mục Freno, và 30 năm sau, vào năm Taisho 14 (1925), thánh đường lớn bằng đá và gạch theo phong cách Romanesque, được xem là lớn nhất phương Đông, đã hoàn thành.
Mặt tiền với hai tháp chuông uy nghi được lắp chuông Angelus cao tới 26m, trở thành niềm tự hào của các tín hữu và là biểu tượng của đức tin. Tuy nhiên, do sức ép từ quả bom nguyên tử thả xuống ngày 9 tháng 8 năm Showa 20 (1945), nhà thờ đã bị phá hủy hoàn toàn chỉ trong chớp mắt, và chuông Angelus cũng rơi sụp xuống.
Sau đó, chuông Angelus được khai quật từ trong đống đổ nát, và đến năm Showa 34 (1959), nhà thờ được tái thiết bằng bê tông cốt thép. Năm Showa 55 (1980), nhân chuyến thăm Nhật Bản của Giáo hoàng John Paul II, công trình được cải tạo bằng gạch ốp, trở thành một nhà thờ đẹp gợi lại dáng vẻ của Nhà thờ Urakami cũ.
Trong khuôn viên có trưng bày các tượng đá và di tích còn lại sau vụ nổ bom nguyên tử. Bên trong Trung tâm Phụng vụ Pieta liền kề, chuông Angelus từng được treo tại đây cũng được lưu giữ và trưng bày.
Điểm nổi bật
-
Nhà thờ là nơi cầu nguyện của các tín hữu. Hãy tuân thủ quy tắc ứng xử khi tham quan.
-
Bên cạnh con sông ở phía dưới bên trái Nhà thờ Urakami vẫn còn lưu lại tàn tích tháp chuông rơi xuống do bom nguyên tử.
-
Tại lối vào chính có tượng “Đức Mẹ Sầu Bi” và “Thánh Tông đồ Gioan”.
-
Tượng Đức Mẹ chỉ còn lại phần đầu sau vụ bom nguyên tử được an trí bên trong nhà thờ.
-
Quả chuông đã trụ vững trước sức ép vụ nổ hiện được treo trên tháp bên phải.